Bị lừa cụ thân mang lại em họ, yêu cầu gả cho một "lão già", cô đâu ngờ "lão già" ck mình là Tổng tài trẻ tuổi của tập đoàn lớn Đế quốc!


Bạn đang xem:

Đang im ổn có tác dụng đầu bếp, ngủ 1 giấc dậy hốt nhiên thấy mình bao gồm 2 nhỏ và 1 ông ông chồng Ảnh đế, chuyện gì đây?
Cô nhanh trí kéo Cúc vực lên ngồi vào chỗ góc khuất của quán, Cúc thấy được Út Liên phải cũng nhanh trí phối hợp. Trời yêu đương cô, Út Liên ngồi quay lưng lại phía cô và giải pháp một đoạn khôn cùng gần. Cô kẹ vào tai Cúc nói nhỏ.- im lặng nhằm lắng nghe cuộc thủ thỉ của hai fan kia. Mợ tin có gì đấy không ổn.- Dạ mợ.Cô cùng Cúc yên lặng vểnh tai lên nghe với quan sát.Út Liên.- Anh về khi nào?- Sao? chú ý thấy tín đồ cũ trở về ko vui à?- Đừng đến gặp gỡ tôi nữa. Anh bắt buộc gì thì có thể gọi điện là được.- dẫu vậy mà anh nhớ em, anh ghi nhớ con.- nhỏ nào? Anh điên à? Ai là bé anh?- Em đừng đậy anh nữa. Nhỏ xíu Su nó là nhỏ anh?Út Liên chuyển đổi sắc mặt liền nhơ bẩn một bạt tai lên người bọn ông.- Câm miệng lại. Anh nghe mang đến kỹ đây, nhỏ nhắn Su không liên quan gì mang lại anh.- Năm xưa em báo thai của tôi, vì gia đình tôi phá sản, tôi đi tù, thời hạn em được gả vào è cổ Gia không lâu sau đó. Vậy đứa bé nhỏ đó đâu?- Tôi bị hư rồi.- Em nói dối. Đứa nhỏ nhắn đó là Su.- Tôi nói anh yên ổn miệng lại.- 3 lần cho Trần Gia tôi số đông không chạm chán được em với con. Để buổi tối nay tôi mang đến xin phép lão phu nhân è Gia, xin phép ông chồng em đến tôi thử ADN với bé nhỏ Su xem cố gắng nào.- Anh nói gì? Anh mang đến Trần Gia search tôi?- Phải.- Anh điên rồi à? phần đa chuyện lộ ra là anh bao gồm biết anh sợ hãi đời tôi không hả?- Vậy bé nhỏ Su... Là bé ai? Nó là nhỏ tôi đúng không?- không phải.- Được rồi.em đừng trách tôi, đừng thử thách một thằng new ra tù, nó không còn gì để mất nữa đâu.Gã bọn ông đứng dậy, Út Liên kéo tay lại.- Khoan đã. Nếu tôi nói bé nhỏ Su là nhỏ anh thì anh vẫn muốn cho bé anh một cuộc sống rất tốt hay không?- tất yếu rồi.- bé nhỏ Su đúng là con anh tuy thế tôi xin anh hãy giữ kín đáo này, chỉ chúng ta biết thôi.. Tôi xin anh hãy làm cho một người thân phụ tốt, Su ko thể theo anh vì tương lai nhỏ bé, anh hãy coi như nó là bé cháu trần Gia.- Ý em là tôi sẽ không còn được nhấn con.- Một thời hạn nữa, tôi duy nhất định bố trí cho phụ thân con anh gặp gỡ nhau. Anh chấp thuận chưa?- Tôi có thể tin em không?- Anh đang thế đằng chuôi, tôi nỗ lực lưỡi thì anh hại gì. Tôi không sợ anh thì thôi.Hắn nheo mắt để ý đến một hồi rồi lên tiếng.- Được rồi. Bây chừ tôi cần 100tr, em có mang đến đây không? Ít duy nhất tôi bắt buộc trang trải cho tới khi tìm kiếm được việc làm.Út Liên lôi trong túi ra một cọc chi phí 500 ngàn rồi nói.- Tôi chỉ tất cả 50 triệu thôi. Anh cố tạm.- Em nghịch tôi à? có tác dụng dâu bên đó ít nhất trong tay em phải tất cả vài tỉ tiêu vặt.- Anh làm cho như tôi hót được tiền ở trong phòng người ta ấy, anh làm như có tác dụng dâu đơn vị giàu là hoan hỉ lắm ấy ( đôi mắt ngấn lệ)- Thôi không phải khóc. Tôi nuốm tạm cũng được.- cố gắng tiền cùng đi nhanh kẻo tín đồ khác chú ý thấy. Nhớ đừng lúc nào tuỳ tiện tới trằn Gia tìm kiếm tôi.Hắn cười nhạt rồi ráng cọc tiền đứng lên bước đi, trước lúc đi vẫn luôn ghi nhớ nháy mắt.- Cảm ơn tình cảm bé nhỏ dại của anh!Út Liên tức giận uống một khá hết ly nước cam rồi nói.- nhà quán. Tính tiền!Chú công ty quán thú vui chạy tới.- của cô ấy hết 300 ngàn ạ. Tuy nhiên mà kê này cô không ăn uống thì gồm cần tôi gói về không?- ko cần.Út Liên để 300 ngàn xuống bàn rồi cách đi ngay khi đó.Cô ở vị trí kia bàn vẫn chưa hết run, vừa nghe nhị người nói tới đoạn nhỏ nhắn Su chưa phải là nhỏ Gia Hưng cơ mà cô đã bị tiêu diệt điếng nửa người.- Cúc... Mợ không nghe nhầm chứ? Để chắc chắn mợ ko nghe nhầm, vừa nãy Cúc vẫn nghe thấy gì thì Cúc nói đi.- con nghe thấy mợ tía nói nhỏ bé Su là bé của gã bầy ông kia.- Vậy là mợ không nghe nhầm. Cúc ơi.. Mợ đề xuất làm sao hiện nay Cúc.- bao gồm nên vạch trằn không mợ?- Mợ thấy thương bé xíu Su. Con bé xíu rất đáng yêu.- Nhưng nếu như không nói thì cậu bố bị lừa dối cả đời đó mợ.- Để kia rồi mợ tính. Thôi ăn uống đi rồi về.Hai fan gọi ra trên bàn hai cái đùi con gà rán và hai loại cánh gà, từ cơ hội nghe xong xuôi cuộc rỉ tai kia đâm ra cô lại mất hứng ao ước ăn. Trong đầu cứ xung quanh quẩn lưu ý đến không biết nên giải quyết thế nào. Nhỏ tuổi Cúc ngon miệng ăn hết dòng đùi gà, thấy cô chổ chính giữa trạng cần cũng ko lỡ lòng nào ăn uống tiếp.- Mợ.. Mợ sẽ mai bầu lưu ý đến nhiều không có tốt.- Ừ. Mợ biết!- Mợ nạp năng lượng đi mợ.- Ừ.- mợ mới về đây nhưng mà cũng tìm được quán con kê rán ngon ghê. Đi hơi xa bên chút nhưng cần công thừa nhận ngon độc nhất vô nhị trong thị xã này, dòng vị nó là lạ.- quán này là vì cậu dẫn mợ tới nạp năng lượng nên mợ new biết đó. Nhưng công nhận ngon thật.- Ngon thì mợ ăn đủ vô.Cô mỉm mỉm cười cầm loại đùi con gà lên ăn, ăn uống đúng đẳng cấp cô nhỏ bé Nụ ngày xưa phồng mồm trợn má ăn mà không cần chú ý nhiều mang lại ai. Cảm xúc này xa xưa cô mới có thể có lại.Chiều chiều lúc đi qua hồ sen, cô thấy vú Tám đứng một mình cạnh hồ, định bụng đang lướt qua không đả cồn gì cho tới nhưng ai ngờ cô bị vú Tám hotline lại.- Mợ cả.mợ đi đâu về á.- Thì cháu cũng quanh luẩn quẩn khu nhà này thôi, nhưng từ lúc nào vú Tám lại muốn thống trị cháu vậy.- Tôi làm sao giám thống trị mợ ( nhếch môi cười cợt nhạt)- Vậy cháu đi đâu là việc của cháu, vú Tám không giám cai quản thì cũng không nên hỏi các nếu không tồn tại việc gì khác. Cháu xin phép!- Tôi chẳng gọi sao cậu cả lại lựa chọn mợ, một người đo đắn tôn trọng người lớn.- Vú vướng mắc à? vướng mắc thì đi hỏi luôn chồng cháu ấy. Vú nói cháu không tôn trọng người lớn thì con cháu cũng nói luôn, cháu chỉ tôn trọng người đáng nhằm tôn trọng. Cháu thích độc nhất là những người thật thà.Vú Tám chuyển đổi sắc mặt quan sát cô bằng ánh mắt cay độc. Từ xa vú Tám liếc thấy nhỏ nhắn Sún sắp tới gần, bà lùi lại đằng mép hồ nước vài cách giả như mình sắp tới trượt chân, cô thấy vậy tiến mang lại gần đỡ lấy thì bất thần bả la lớn.- Xin mợ tha cho già này.. Già không tồn tại lấy đồ, bé bỏng Cúc bị đánh già cũng ko muốn.Cô chau mày nhìn vú Tám rồi nói.- Vú nói gì vậy?- Mợ ơi... đừng có tác dụng vậy mà..Nói rồi bà ta buông tay thoát khỏi tay cô rồi bổ ùm xuống hồ nước sen, kịp lúc bé bỏng Sún trông thấy.- Vú Tám...

Xem thêm: Những Thủ Môn Hay Nhất Thế Giới, Top 10 Thủ Môn Xuất Sắc Nhất Thế Giới Năm Tân Sửu



Xem thêm: Bảng Size Áo Size L Nam Là Bao Nhiêu Kg ? Size L Là Bao Nhiêu Kg

Vú Tám... Bao gồm ai không? cứu vớt vú...Thề là cô giận tím người, ko nghĩ kế bên tật nạp năng lượng trộm đánh cắp mà mụ ta còn có tật nạp năng lượng điêu nói hớt như vậy. Già rồi tất cả khác, chuyên nghiệp hơn hẳn.Một lúc kế tiếp mụ vú Tám được người làm đưa lên bờ,cô mím chặt môi rồi nói bé dại vào tai bả.- Sao bà không ở dưới đó luôn đi.Vú Tám bước đầu tỏ vẻ lo ngại và khóc.- Mợ kiêng xa tôi ra..Tin tức cô đẩy vú Tám xuống hồ sen sớm đã viral khắp trần Gia, bà nhị nghe tin ngay tức khắc chạy tới phòng tìm kiếm cô.- Diệu anh... Chuyện này là như nào?- con không làm những gì hết nên con không sợ.- Bà vú Tám đang ở bên dưới nhà,bà cố định không ráng quần áo tính đến khi bà nội nhỏ về.- người mẹ hai đừng tin bả. Bả cố ý vu oan cho con.- Ta chỉ sợ....- chị em hai yên ổn tâm. Con sẽ sở hữu cách trị bà ấy.Vừa dứt lời thì dưới vọng ra ngôn ngữ lớn.- Ơn giời lão phu nhân về rồi. Xin tín đồ phải góp tôi, có người mong mỏi hại tôi.- Lại chuyện gì nữa.Vú Tám đứng nói một hồi, bà nội tức giận.- hotline mợ cả và những người dân có tương quan xuống đây.Cô bước xuống đã bao gồm đông đủ mọi người.Bà nội:- Vú Tám nói bé đẩy bà ấy xuống hồ nước sen. Bao gồm phải vậy không?- bé không có.Vú Tám:- Nếu hoài nghi lão phu nhân hỏi bé xíu Sún đi ạ.Bà nội:- nhỏ xíu Sún... Chuyện là như nào?- con thấy mợ cả đứng trước vú Tám bên rìa hồ, rồi tiếp đến con thấy vú Tám xẻ ùm xuống hồ. Thấy vú Tám còn la phệ mợ tha mang lại tôi.- Đấy thưa lão phu nhân. Bé bỏng Sún cũng tận mắt chứng kiến tất cả. Mợ cả tức già do cái tội lão phu nhân không cách xử lý già cái chuyện hôm đó, nên hôm nay mợ đích thân xử lý.Bà nội:- Diệu anh... Con còn gì để nói không?Cô yên tâm trả lời.- bé biết bây giờ dù bao gồm nói gì đi nữa thì con vẫn cấp thiết nói lại được vú Tám vì trình độ chuyên môn diễn của vú ấy không hề thấp siêu. Nhắc đến vụ mẫu dây chuyền, con cũng đang ý muốn thưa với nội chuyện này, con khẳng định dây chuyền của thím Nhàn là do vú Tám lấy.- Mợ đừng gồm nói láo.- con tất nhiên sẽ không nói lếu vì bé nói gồm sách, mách tất cả chứng.Vú Tám không nhiều nhiều biến đổi sắc mặt nhưng mà vẫn già họng cãi.- oan mang lại tôi quá mà. Già đầu rồi nhưng bị đứa trẻ con lên mặt.- Vú nói vậy lại càng không đúng rồi. Mặc dù sao vú cũng là tín đồ làm đơn vị này thôi.Bà nội mấy bây giờ cũng ngán nản xử lý mấy mẫu vụ như này buộc phải cũng ko nói gì nhiều.- Được rồi. Có chứng cứ gì cứ lôi hết lên đây.Cô cù qua quan sát Gia Minh bên ngoài rồi chấp nhận một cái. Thực chất tối qua cô cũng phòng tới chuyện vú Tám sẽ không còn thừa nhận đề nghị cô cũng nhờ anh tò mò họ sản phẩm với vú Tám. Cũng may nhưng mà vú Tám chỉ bao gồm duy độc nhất một người cháu, bà ấy ko lấy ông xã mà lại sống một mình nên việc tìm kiếm kiếm không thực sự khó khăn. Được biết bạn cháu này vú Tám cực kỳ yêu thương, dạo gần đây lao nguồn vào cơ bạc bẽo nên nợ nần ko ít. Vú Tám kiếm tìm lại về trần Gia chưa phải vì tiện mặt đường qua chơi, chẳng là thành quả dưới quê đã buôn bán hết rồi và đã không còn chỗ nào để dung thân.Gia Minh cho tất cả những người lôi vào một trong những cậu bạn teen tầm ngoài 20 tuổi, xung quanh đã bầm tím dấu thương rồi quăng mạnh khỏe hắn ta xuống đất. Vú Tám thấy cháu mình, mặt trở nên sắc. Hắn ta ngước ánh mắt vú Tám rồi nói.- Dì ơi... Dì phải cứu con.- Cảnh... Sao lại sinh sống đây.Cô lên tiếng:- Vú Tám.. Vú nhận biết người này chứ?Bà nội:- Chuyện này là cầm cố nào.Vú Tám lắp bắp mãi ko nói lên câu, khuôn mặt sẽ sớm tím tái tưởng chừng cắt không ra giọt máu.- Tôi... Tôi...- Vú Tám... Bà nói đi, chuyện này là vắt nào ( bà nội quát lác lớn)Tên tê lên tiếng:- Đám người này tấn công con, bắt nhỏ khai mẫu vòng dì ơi.Vú Tám gấp rút quỳ xuống rập đầu xuống đất.- Lão phu nhân.. Tôi không nên rồi, xin lão phu nhân tha mang lại tôi một nhỏ đường.- Tha thứ? Nói tha sản phẩm là hoàn thành đã? Bà định một tay dung túng thiếu cả khung trời mà bà nói tôi tha thứ.- Lão phu nhân.. Tôi lạy bà, tôi không còn nơi nào để đi hết. ( khóc lớn)- Từ lúc bà về dòng nhà này, không thời điểm nào được lặng ổn cả. Thân làm fan hầu mà lừng khừng thân biết phận, cứ suy nghĩ mình làm chủ à?- Tôi không dám...- Tôi đến bà 5p dọn đồ ra khỏi nhà tôi. Công ty tôi quan trọng chứa chấp con tín đồ xảo trá như vậy.Vú Tám chạy tới ôm chân lão phu nhân, vừa ôm vừa khóc.- Đừng mà. Lão phu nhân đừng đuổi tôi đi, tôi hẹn tôi sẽ không phải như vậy nữa.- Cút...- Hãy niệm tình tôi gồm công trong nhà, hãy tha đến tôi một lần.Gia Minh nói với những người hầu.- Còn ko mau gỡ tay vú Tám thoát khỏi người bà nội.Hai bạn hầu tiến tới gỡ tay vú Tám ra khỏi, bất thần bà ta lăn đùng chết giả tại chỗ.Cô và Gia Minh đứng nhìn thở dài, cô biết bà nội vững chắc đang bế tắc lắm. Con người ta lúc đặt tinh thần quá mập vào ai kia thì thất vọng sẽ càng nhiều. Bất chợt cô tha thẩn để ý đến trong vài ba giây tới chuyện của chủ yếu mình. Ngộ nhỡ một ngày nào đó mọi fan phát hiện tại cô không hẳn là tiểu thư Diệu Anh xuất thân cáng đáng như mọi bạn tưởng thì chắc có lẽ rằng mọi người sẽ thuyệt vọng gấp bội phần.Bà nội quan sát vú Tám vậy cũng ko thèm nói câu gì nữa, Gia Minh thấy vậy đành lên tiếng.- gửi vú Tám vào chống rồi tính.Thấy vú Tám vậy cô cũng ko nói gì thêm nữa, lúc đầu cũng hy vọng nhất bét với bà ta nhưng chắc rằng trong cô đâu này vẫn tồn tại hai chữ “ thương fan “Anh cùng cô trở về chống mình, góc cửa đóng sập lại, cô ngập xong một hồi bắt đầu dám lên tiếng.- Gia Minh... Em có chuyện mong muốn nói.- Sao vậy? quan sát em sao mà mệt mỏi thế.- Chuyện này siêu quan trọng.- Ừm.- thực tế em đã từng có lần lừa dối anh... à ko đúng...em đang lừa dối anh...Gia Minh kéo ghế mang lại cô ngồi xuống rồi nói.- Em nói tiếp đi.- Em chưa hẳn là Diệu Anh...Gia Minh giả bộ tỏ vẻ ngạc nhiên.- Em không phải Diệu Anh thì em là ai?- Em là nụ... Là bạn ở của nhà tiểu thư Diệu Anh.- Rồi sao?- Em xin lỗi.- Sao em cần xin lỗi.Cô tròn xoe mắt ngạc nhiên.- Anh không giận em à?- Ngay từ đầu người anh lựa chọn là Nụ chứ đâu chỉ có Diệu Anh.- Sao cơ?- Lại trên đây anh nói nhỏ tuổi nghe nè...Chiếc quần nhỏ màu hồng dễ thương và đáng yêu lắm.