Nhà Thơ Hoàng Trung Thông

     

Nhà thơ Hoàng Trung Thông (1925-1993) còn tồn tại những bút danh khác như Đặc Công, cây bút Châm, quê quán xã Quỳnh Đôi, thị trấn Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, nguyên là hội viên Hội bên văn Việt Nam, Viện trưởng Viện Văn học tập (Việt Nam).

Hoàng Trung Thông tham gia bí quyết mạng từ trước 1945 trong phong trào Việt Minh, từng đảm nhiệm những chức trách: cán bộ nghệ thuật của khu uỷ Liên khu IV, thức giấc uỷ viên tỉnh giấc uỷ Nghệ An, uỷ viên đái ban âm nhạc Trung ương; thư ký kết toà soạn tạp chí âm nhạc thuộc Hội nghệ thuật Việt Nam; tổng biên tập báo Văn nghệ, báo Tác phẩm mới của Hội đơn vị văn Việt Nam; người có quyền lực cao Nhà xuất bản Văn học, Vụ trưởng Vụ nghệ thuật thuộc Ban Tuyên huấn Trung ương; Viện trưởng Viện Văn học (1976-1985).

Bạn đang xem: Nhà thơ hoàng trung thông

Trong các thi sĩ vn Thế kỷ 20, Hoàng Trung Thông là người dân có học vấn uyên bác. Thơ ca của ông giúp con bạn sống xuất sắc hơn, tâm hồn trong sạch hơn, đánh thức tình yêu thương với bé người, nỗ lực cố gắng đấu tranh vày những lý tưởng nhân đạo và sự tiến bộ của nhỏ người. Thơ Hoàng Trung Thông tác động mạnh mẽ và ảnh hưởng tới đời sống nhiều thế hệ. Nhà nghiên cứu và phân tích – gs Phan Ngọc đã từng viết về ông: “Trong thâm tâm, anh là bé người bé dại bé, của rất nhiều con người nhỏ tuổi bé. Trong thơ, anh chỉ nên nhà thơ của rất nhiều người bé dại bé” với “Chỉ tất cả một Hoàng Trung Thông nhỏ dại bé, không phù hợp với chủ yếu mình. Đó là cái mập của Hoàng Trung Thông”.

Chúng tôi hân hạnh trình làng tới quý fan hâm mộ tuyển tập 10 bài thơ giỏi của tác giả Hoàng Trung Thông:


Anh nhà nhiệm

Nắng chiều lấp ló ngọn cây treSóng lúa không bến bờ cuộn đổ vềAnh cùng tôi bước trên đê nhỏÁo nâu mất màu bay cùng với gióAnh giơ tay vẽ giữa đồng xanhVẽ một ngày dài mai thành bức tranhKìa chiếc mương chảy cầu đương bắcLò gạch xây cao, con đường thẳng tắpNơi trên đây kho thóc nhà chăn nuôiTiền vẫn lo ngừng đất gặm rồiChân vẫn cách đều mồm vẫn nóiPhơi tếch lòng anh như gió thổi

Anh thống trị nhiệm đã ba nămBa năm trang bị lộn cùng nặng nề khănCó mùa mạ cháy đồng khô cạnMười bậc nước trèo lên ruộng hạnCó mùa lúa chín lụt tràn quaLại phải nghiêng đồng hắt nước raNgười nhiều, ruộng ít trâu trườn ítChạy ngược chạy xuôi lo rối rítNgoài cha mươi tuổi tiết đương sôiKhông chịu đựng khoanh tay đứng ngó trờiXoay mùa, đưa vụ, tăng năng suấtThiếu đất lên rừng tay vỡ đấtCòn các nếp cũ thói riêng biệt tâyTrăm miệng, trăm người, trăm loại gayHõm mắt thâu đêm lo việc xãGió rét mặt đường trơn, chân bấm đáHết làng, không còn ruộng thôi đi vềMiệng nói, tay làm, tai lắng ngheCùng bao đồng chí, anh đi trướcĐứng mũi chịu sào đầu gió ngượcCó tối nằm nghĩ về cảnh gieo neoVợ yếu, con đông, không hết nghèoNhưng rồi thấy rõ lối đi tớiNước nổi lo bỏ ra bèo chẳng nổiLại lao vào việc lòng say sưaHết nhanh chóng thôi chiều nắng và nóng lại mưa“Ơi anh củ nhiệm! Anh chủ nhiệm”Bao tiếng thân thương, lời cảm mếnTay anh nỗ lực chặt tay xã viênXốc cả trào lưu vững tiến lên

Anh thuộc tôi bước trên đê nhỏÁo nâu bạc mầu bay với gióMắt tôi ôm hết cả đồng xanhCả dáng hình anh thành bức tranh

4-1962


*

Bài ca vỡ đất

Chúng ta đoàn áo vảiSống cuộc đời rừng núi bấy nay.Ðồng xanh ta thiếu đất cày.Nghe rừng lắm đất lên trên đây với rừngTháng ngày ta hiến đâng chung.Vun từng luống khu đất cuốc từng gốc cây.

Ðường xa ta cho tới đâyTrên đồi cây khát nắng.Giữa hai loại suối vắngÐoàn ta vui cấy cày.

Bàn tay lao độngTa gieo sự sốngTrên từng đất khô.Bàn tay yêu cầu cù.Mặc dù nắng cháyKhoai trồng thắm rẫyLúa ghép xanh rừng.Hết khoai ta lại gieo vừng.Không đến đất nghỉ, không ngừng tay ta.

Suối chảy quanh taTiếng suối ngân ngaHòa theo gió núiTa đào mương mở suốiTuổi ta là mọi tuổi đấu tranhCho dù tệ bạc áo nông binhVẫn còn tan vỡ đất ghép xanh núi đèo.

Xem thêm: Top 20+ Dàn Ý Bài Viết Số 2 Lớp 9 Đề 4 (60 Mẫu), Just A Moment

Chim reo vào lá.Hòn đá cheo leo.Chúng ta một lớp người nghèo.Giữa chiều nắng nóng gió.Ðào cây cuốc cỏTỉa đỗ trồng khoai.

Ngày còn dàiCòn dai sức trẻ.Cuốc càng khỏe.Càng dễ dàng cày sâu.Hát lên! ta cuộc mang đến mauNhanh tay ta cuốc ta đào khu đất lên.Bàn tay ta làm nên tất cảCó sức người sỏi đá cũng thành cơm.

Ta vui mùa lúa thơm.Ta mừng ngày quả chín.Gửi ra bạn tiền tuyếnDiệt quân thù, gối khu đất nằm sương.

Máu ai nhuộm thắm sao vàng.Mồ hôi ta đổ xuống hàng rau tươi.

Rừng xanh xanh cả huyết người.Còn màu sắc lúa giỏi còn tươi áo chàm.

Xem thêm: Top 9 Mẫu Cảm Nhận Của Em Về Bài Thơ Từ Ấy Của Tố Hữu Hay Nhất (Dàn Ý

1948

Trích đoạn bài xích thơ này được thực hiện trong sách giáo khoa tập đọc trong nhiều năm.