NHỮNG BÀI VĂN TỰ SỰ HAY LỚP 8

     

Tuyển tập những bài bác văn chủng loại hay lớp 8 là tư liệu vô cùng hữu ích hỗ trợ các em học sinh trong quá trình học môn ngữ văn lớp 8 được dễ ợt và kết quả tốt hơn.

Bạn đang xem: Những bài văn tự sự hay lớp 8


Tổng hợp các bài văn chủng loại lớp 8

Viết bài bác tập có tác dụng văn tiên phong hàng đầu - Văn từ sựViết bài xích tập có tác dụng văn số 2 - Văn tự sự kết phù hợp với miêu tảViết bài xích tập có tác dụng văn số 3 - Văn thuyết minh

Bài văn mẫu mã lớp 8 được công ty chúng tôi tổng hợp do nhiều dạng đề tiếp giáp với kiến thức và kỹ năng mà các em được học trong sách giáo khoa. Từ đông đảo dạng bài xích miêu tả, nói tới những dạng bài xích cảm suy nghĩ hoặc phân tích tác phẩm, nhân trang bị văn học. Sau đấy là nội dung chi tiết, mời chúng ta cùng tìm hiểu thêm và cài đặt tài liệu trên đây.

Viết bài bác tập làm cho văn tiên phong hàng đầu - Văn trường đoản cú sự

Đề 1: nhắc lại mọi kỉ niệm ngày trước tiên đi học

Dàn bài bác

I. Mở bài:

Thấy các em nhỏ chuẩn bị sách vở, quần áo đón năm học mới, tôi lại nôn nao nhớ mang đến ngày đầu tiên đi học tập của mình.Tình cờ phát hiện ra bức hình ảnh trong ngày đầu mình đi học.Một món tiến thưởng lưu niệm gợi ghi nhớ ngày đầu tiên đi học,…)Nhớ độc nhất là những cảm giác bỡ ngỡ, hồi hộp, sợ sệt của mình.

II. Thân bài:

1/ trước thời gian ngày khai giảng:

Trước ngày đi học, tôi được chị em mua quần áo mới, tập sách mới. Lòng mửa nao không ngủ được.Trằn trọc, rồi lại ngồi dậy mân mê mẫu cặp new và số đông quyển tập còn thơm mùi giấy.Sáng, tôi dậy thiệt sớm, thay bộ đồng phục bắt đầu tinh bà mẹ mua từ bỏ mấy hôm trước. Trong thâm tâm bồi hồi khó tả.

2/ trên đường đến trường:

Chỉnh tề trong cỗ đồng phục áo white quần xanh, team nón lúp xúp đi ở kề bên mẹ.Bầu trời buổi sớm mai vào xanh, cao vời vợi vài tia nắng xuyên thẳng qua cành cây, tán lá. Vài ba chú chim chuyền cành hót líu lo.Xe cộ đông đúc, bóp bé inh ỏi.Hàng quán phía 2 bên đường đang dọn ra, buôn bán nhộn nhịp.Có nhiều anh chị em học sinh với khăn choàng đỏ bên trên vai, tươi cười cợt đi cho trường.Hôm ấy là ngày tổng khai trường năm học mới cần phụ huynh đưa nhỏ đến trường thiệt đông.Tôi nhận ra vài cả nhà trong xóm, chúng ta học mẫu giáo chung cũng được ba mẹ mang đến trường.Cảnh vật thân thuộc mọi ngày sao hôm nay thấy không giống lạ.Lòng tôi hồi hộp pha lẫn xúc cảm e ngại rụt rè khi gần đến cổng trường tè học.

3/ Vào sảnh trường:

Ngôi trường bề thế, khang trang rộng trường chủng loại giáo nhiều.Trước cổng trường được treo một tấm băng rôn màu đỏ có mẫu chữ nhưng mà tôi lẩm nhẩm tấn công vần được: “Chào mừng năm học mới”.Sân trường thật sôi động với cờ hoa, học sinh, phụ huynh, giáo viên,…trông ai ai cũng tươi vui rạng rỡ, quần áo tươm tất.Các anh chị lớp lớn sung sướng tíu tít trò chuyện với nhau sau ba tháng hè mới gặp lại.Tôi quan cạnh bên thấy những bạn chắc rằng cũng là học viên mới vào lớp một như tôi vì chưng cái vẻ rụt rè, đa số chúng ta còn bíu chặt rước tay mẹ và khóc nức nở làm mắt tôi cũng rơm rớm theo.Một hồi trống vang lên, theo hướng dẫn của một cô giáo các anh chị nhanh chóng xếp sản phẩm vào lớp. Chỉ có lũ học tập trò lớp một bầy tôi là bồn chồn không biết yêu cầu làm gì.Chúng tôi được những cô giáo công ty nhiệm phát âm tên điểm danh, có rất nhiều bạn được gọi tên dẫu vậy lại sợ hãi sệt lặng ngắt không đáp lời cô cho nỗi phụ huynh phải báo cáo đáp thay. Khi nghe đến gọi đến tên tôi, tôi giật mình. Tim đập nhanh. Trán rịn mồ hôi. Dù đã đến lớp mẫu giáo rồi nhưng trong thâm tâm tôi vẫn cảm xúc hồi hộp, lo sợ thế như thế nào ấy. Khi buông tay mẹ để bước vào hàng tôi có cảm xúc bơ vơ lạc lõng. Vậy là tôi đã bước vào một thế giới khác: to lớn và đầy color hơn. Nhiều bạn òa lên khóc nức nở dính lấy bà bầu không chịu xếp hàng, cô giáo cần dỗ dành. Các bạn khác cũng khóc theo.Thầy hiệu trưởng tiến bước bục hiểu lời khai giảng năm học tập mới.Sau đó giáo viên công ty nhiệm dẫn cửa hàng chúng tôi vào lớp. Tôi ngoái lại tìm mẹ, chân ngập ngừng không ý muốn bước. Người mẹ phải dỗ dành riêng an ủi.

4/ Vào lớp học:

Ngồi vào chỗ, chào đón giờ học tập đầu tiên. (Ấn tượng đậm đà về vai trung phong trạng vừa kinh ngạc vừa hại sệt, hồi hộp, thân cận và trường đoản cú tin,..).Mùi vôi mới, bàn ghế sạch sẽ …Quan gần cạnh khung cảnh lớp học: những bạn ai cũng ngồi ngay ngắn, hào khởi đón giờ học đầu tiên.

III. Kết bài:

Nhớ mãi kỉ niệm trong sáng êm đềm của tuổi thơ.

Bài làm

Ngày trước tiên khai trường, đó là cái ngày mà có lẽ rằng không ai trong chúng ta cũng có thể quên được. Chiếc ngày ấy đã khắc ghi sự khiếu nại mỗi họ bước vào con phố học tập. Năm nay tôi đang lên lớp 8, đã quá thân quen với ko khí học tập đường, nhưng bỗng nhìn thấy đều em học viên lớp một cố tay cha mẹ dẫn mang đến trường, có tác dụng tôi thêm bồi hồi, xao xuyến và nhớ lại gần như kỉ niệm ngây thơ, bé nhỏ bỏng của một cậu bé xíu chập chững bước vào cổng trường trong lòng bàn tay đầy tình cảm của bà mẹ tôi.

Ấy là mẫu ngày cơ mà tôi vẫn không bao giờ quên. Đó là 1 trong các buổi sáng cuối thu êm đềm, bầu trời cao trong veo có tia nắng vàng tươi. Cái mùa thu ở quê tôi thật đặc biệt quan trọng - mùa thu miền trung bộ – ko se giá như ở miền bắc hay quá nóng nực như sinh hoạt miền Nam. Nó vơi ngọt với nhẹ nhàng. Quả chính xác là thời điểm khiến cho tất cả những người ta dễ dàng nhớ. Hợp lí đây chính là lí do để ngày thu là mùa tựu trường? Tôi nao nao trong thâm tâm những tưởng tượng ngây thơ với trung khu trạng một đứa trẻ sắp đối diện với một sự kiện quan trọng. Thực ra lúc đó còn bé, chưa cảm giác được mấy về ngày khai trường và cũng chưa biết đó là ngày gì, cơ mà thấy sự quan lại tâm, bận bịu của bạn lớn phần làm sao tôi cũng đã nhận được ra gồm cái nào đấy quan trọng. Hôm nay mẹ đã là người đưa tôi đến trường. Vùng quê tôi chưa phải ở thành thị, cũng chẳng phải một ở đâu giàu có, đó là 1 trong những vùng quê với đầy nét thôn quê cùng sự dân dã. Trê tuyến phố đi học, tôi thấy bao gồm rất nhiều chúng ta học sinh cùng những bậc phụ huynh. Tôi xem xét thấy từng nét mặt lo ngại trên phương diện họ, trong các số ấy có cả mấy đứa thường đi chơi với tôi, cùng với sự chu đáo của người lớn y hệt như mẹ tôi vậy. Điều kia càng làm tôi hiểu thêm về tầm quan trọng của ngày này, cơ mà cũng cũng chính vì đó mà khiến tôi càng thêm bận tâm. Trọng tâm hồn tôi bấy giờ nặng nề trĩu tuy vậy rồi lại vơi nhàng như các cánh hoa tươi bùng cháy trong nắng và nóng mai cùng làn gió nhè vơi thổi qua, xoa dịu đi cái bồi hồi của trọng tâm trạng.

Ô kìa, kia có phải là trường học, khu vực mà tôi đang đến. Tôi lờ mờ nhận thấy như vậy do thấy nó khang trang cùng to to hơn bất kể cái công ty nào mà lại tôi từng gặp. Chị em xoa đầu tôi, dìu dịu nói: “Con yêu, trường học tập của bé đây rồi. Đây vẫn là chỗ tu dưỡng đạo đức và kiến thức và kỹ năng cho con”. Quả chân thành trạng tôi mọi khi thay đổi. Bây chừ tôi không thể cảm thấy quá hại nữa nhưng không hiểu biết nhiều sao chân tôi cứ díu lại. Dù vậy cơ mà tôi vẫn thay nhảy theo những bước đi của mẹ. Đi được một quãng thì ngôi trường đã hiện rõ trước mắt. Trước mặt tôi là một chiếc cổng trường to mập với số đông chữ viết xì xằng khó hiểu. Bao phủ đó là hàng trăm chúng ta học sinh khác cùng rất biết bao trọng điểm trạng, suy nghĩ. Các bạn thì níu chân mẹ, tín đồ thì mếu máo. Chợt tất cả tiếng khóc òa sau lưng tôi, tôi tức thì chạy lại úp khía cạnh vào chị em và cũng nghẹn ngào khó khăn tả. Nước đôi mắt tôi sẽ dưng dưng mang lại tận cổ họng. Mẹ an ủi tôi cùng những tiếng nói ngọt ngào, làm cho tôi lấy lại gan dạ lau vơi nước mắt và mồ hôi, đứng thẳng người. Cùng lúc đó, gồm một cô giáo vận động phía tôi. Tôi ngơ ngác chú ý thì cô dịu nhàng đựng tiếng nói: “Chị cho cháu vào lớp đi. Đó là lớp của em” Giọng nói ấm ấm, thanh thanh mà và lắng đọng của cô đã khiến tôi ko còn cảm xúc sợ hãi nữa. Cô nhẹ nhàng cụ tay tôi dắt vào lớp, tôi theo sau cô và cảm nhận mùi thơm từ tà áo nhiều năm của cô.


Cô bảo: “Lớp mình ở đây. Tý nữa ra tập trung khai giảng dứt thì về trên đây học”. Bỗng có hồi trống cái vang lên có tác dụng tôi giật nảy mình ôm chầm lấy cô giáo. Thầy giáo cười, xoa đầu tôi bảo: “Đấy là tiếng trống trường. Trống báo đang đi vào giờ triệu tập rồi”. À, nuốm ra đó là tiếng trống trường. Từ trước tôi vẫn chỉ nghe tiếng trống cơm trắng bung bung nhỏ dại bé của rất nhiều đêm rằm Trung thu nào đã được nghe giờ trống trường bao giờ. Sáng ấy, lần trước tiên tiếng trống ngôi trường dội vào lòng tôi – tiếng trống rộn ràng, giục giã, nao nức khiến cho tim tôi vẫn muốn nhảy nhót cùng lòng tôi hồi hộp ý muốn khóc lên. Tiếng trống đầu đời đến lớp ấy – nào ngờ sẽ là nguồn cảm xúc đi theo tôi suốt cuộc đời học tập. Rồi cửa hàng chúng tôi xếp hàng trước lá cờ đỏ sao vàng. Một cô giáo hô chào cờ siêu to. Công ty chúng tôi đứng yên phăng phắc nhưng không hát vì lúc đó phần đông đều chưa chắc chắn bài hát Quốc ca. Chỉ sau đấy vào lớp, ngày tiết học thứ nhất cô giáo new dạy bài hát Quốc ca. Shop chúng tôi hát rất say sưa, hát hào hùng, thuộc khôn cùng nhanh vị cô giáo bảo để về sau mỗi lần chào cờ cửa hàng chúng tôi sẽ hát bên dưới cờ chứ không cần đứng yên ổn như hôm nay.

Xem thêm: Cosa.Cosb.Cosc=1/8 Thì Tam Giác Abc Đều, Nhận Dạng Tam Giác

Tôi chẳng rõ bản thân ngồi trong lớp học tập từ khi nào, tôi ngước nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ và tìm hình dáng thân yêu thương của mẹ tôi vào lớp người um tùm cố cụ dặn dò con cái cẩn thận trước khi ra cổng trường. Bà bầu cũng nhẹ nhàng nói với tôi: “Con cố gắng ở lại ngoan nhé, trưa bà bầu đón về”. Câu nói ấy của mẹ khiến cho tôi ko còn lúng túng gì nữa. Bỗng tôi lại nghe thấy giọng nói và lắng đọng khi nãy vang lên. Thì ra thầy giáo đang giới thiệu về mình. Thực sự bây chừ trong lòng tôi không còn một mối bận tâm nào nữa, tôi hoàn toàn bình tĩnh và cửa hàng chúng tôi đang ban đầu làm quen với cô giáo. Chúng ta đã không còn bỡ ngỡ, ban đầu đùa nghịch và làm quen với nhau. Bàn ghế thơm mùi mộc mới, bảng đen, bục giảng, cô giáo, ảnh Bác Hồ... Tất cả đều làm tôi tò mò, háo hức. Người bạn ngồi cạnh tôi bụ bẫm nhưng trắng trẻo và có thú vui tươi làm cho quen với tôi. Các bạn khoe sẽ đọc được mấy chữ giáo viên ghi trên bảng. Cửa hàng chúng tôi líu lo thủ thỉ được một thời điểm thì giờ đồng hồ học sẽ bắt đầu. Cô dặn dò nhiều, đi kiểm tra giấy tờ và dạy biện pháp cầm bút cho tất cả lớp. Các giọng nói cô trầm ấm và khỏe mạnh làm tôi tin tưởng. Khôn cùng tự nhiên, tôi cảm giác gắn bó với lớp mới. Tôi tròn mồm đọc đa số chữ a, b, c bằng cả tấm lòng tôi, bằng tình thân thương của gia đình, bố mẹ và cô giáo. Nắng ghé thăm cửa lớp xem shop chúng tôi học. Phần lớn tia nắng nóng như vào truyện cổ tích bà kể hàng đêm.

Với tôi, nếu không có ngày khai trường đầu tiên đi học chữ – phút thứ nhất được “thưa cô giáo”, lần trước tiên nghe giờ đồng hồ trống trường với đứng dưới lá cờ giang sơn hát quốc ca ấy… tôi sẽ sở hữu gì sâu sắc với mái trường và tuổi thơ nhỉ? chổ chính giữa hồn tôi vẫn nghèo đi biết chừng nào. Hồ hết kỷ niệm xinh tươi trong ngày khai trường trước tiên ấy đã góp thêm phần bồi đắp buộc phải tâm hồn thơ của tớ đấy thơ ơi!

Đề 2: người ấy (bạn, thầy, fan thân,...) sống mãi trong tâm tôi

Bài làm:

Trong ngôi nhà nhỏ tuổi bé cùng xinh xinh của mái ấm gia đình em. Em yêu toàn bộ mọi member trong gia đình. Nhưng bạn mà em yêu mến nhất đó đó là mẹ, bà bầu là fan gắn bó với em, yêu thương em nhất cùng là người sống mãi trong tim em.

Từ khi new sinh ra em đã có được mẹ âu yếm và cưng chiều chiều như một nhành hoa nhỏ. Các lần em bị điểm kém chị em không la rầy nhưng chỉ dìu dịu khuyên bảo. Khi em lấy điểm cao, người mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc với khen: “Con gái của mẹ xuất sắc lắm, mẹ rất từ bỏ hào về con”. Đôi mắt bà bầu ánh lên nụ cười và niềm hạnh phúc.


Mẹ là 1 trong người phụ nữ đảm đang cùng hết lòng vày gia đình, mẹ không quản hổ thẹn chuyện thức khuya dậy sớm để lo cho nhỏ cái. Em vẫn ghi nhớ như in tuổi thơ của bản thân mình với mẹ, mọi ngày đầu lẫm chẫm tập đi những lần em ngã bà mẹ lại ôm em vào lòng. Như một chú chim non tập bay, mẹ khuyến khích em: “Con xuất sắc lắm”. Rồi những trưa hè nắng nôi mặt chiếc võng đung đưa mẹ ru em ngủ, câu hát ngày làm sao sao nhưng mà trầm nóng và lắng đọng như thế. Người mẹ tranh thủ những giờ chiều giúp em luyện chữ với dạy em học, chị em thường ra đông đảo câu đố nhằm hai người mẹ con thuộc giải. Để em dễ thuộc bài chị em đọc thơ: “O tròn như trái trứng gà, Ô thì team nón, Ơ thì có râu” phương pháp học của mẹ đã hỗ trợ em dễ thuộc bài. Lúc em khủng lên và bước vào lớp một bà mẹ vẫn luôn sát cánh đồng hành bên em, mặc dù ngày mưa tuyệt ngày nắng người mẹ vẫn chuyển em mang đến trường.

Mặc cho dù được nuông chiều nhưng bà bầu vẫn rèn đến em nếp sinh sống tự giác, gọn gàng gàng, phòng nắp. Bà mẹ bảo đàn bà phải biết gìn giữ ý giữ lại tứ, phải biết trông trước trông sau, chị em còn dạy dỗ em phải ghi nhận yeu thương fan khác, biết trợ giúp nhưng bạn có hoàn cảnh khó khăn. Lời người mẹ dạy em không quên và không khi nào quên.

Mẹ dạy em rất nhiều việc: cọ được chén, quét được nhà, nấu bếp được cơm. Nếu ai đó đã được hưởng thụ những món ăn mẹ nấu bếp thì nên thốt lên rằng: “Thật hay vời!”. Nhưng những món ăn đó không chỉ là ngon đối kháng thuần nhưng mà nó còn tiềm ẩn những cảm tình mà bà bầu đã giành riêng cho em và mang đến gia đình.

Em đã có lần thắc mắc nguyên nhân mẹ lại tốt như vậy. Một tối em sẽ hỏi bố điều đó, cha nói rằng chị em đã từng là 1 trong những học sinh tốt của trường. Mà lại vì quá trình của tía tiến triển đề xuất mọi việc do bố đảm nhận còn chị em thì ở nhà để lo cho gia đình. Em xúc động lúc nghe thấy điều đó, người mẹ đã từ bỏ ước mơ của bản thân mình để lo cho mái ấm gia đình êm ấm. Em thấy thương mẹ quá.

Em nhớ nhất là kỉ niệm mẹ chăm lo em rất nhiều ngày nhức ốm. 1 trong các buổi chiều em tới trường về, mưa ào ào đổ xuống làm fan em ướt hết buổi tối hôm đó cơn sốt ập đến, tín đồ em thì nóng tưng bừng còn thủ công thì rét run. Em nói cùng với mẹ: “Mẹ ơi bé lạnh lắm”. Mẹ sờ trán em và bảo: “Không sao đâu bé bị sốt đấy”. Rồi bà bầu lấy nước đuối đắp vào chiếc khăn bông với đắp lên trán em. Mẹ ghé ly nước vào miệng và đến em uống thuốc: “Ngày mai bé sẽ ngoài ngay ấy mà”. Ngày hôm sau, em thấy bà mẹ vẫn ngồi cạnh và vậy chặt rước tay em, em thấy thương chị em quá.

Em rất yêu dấu mẹ, em xin hứa đã học thật tốt để làm mẹ vui cùng không phụ lòng của mẹ. Mẹ thương cảm ơi! nhỏ rất cảm ơn mẹ vì vẫn sinh ra nhỏ và nuôi nấng bé thành người. Bé sẽ ghi nhớ hình hình ảnh và nụ cười dịu dạng của mẹ. Bà mẹ là tín đồ sống mãi trong lòng con.

Đề 3: Tôi thấy tôi đã khôn lớn

Bài làm 1

Trong cuộc sống,bất cứ ai trưởng thành cũng phần lớn trải qua tuổi ấu thơ,tôi cũng ko ngoại lệ. Thời gian trước tôi thiệt hạnh phúc, may mắn khi được sinh sống trong một mái ấm gia đình ấm êm, dược bố mẹ yêu thương, hạng phúc tràn đầy. Cùng bây giờ, cho đến năm nay, mười ba tuổi tôi đã hoàn toàn có thể làm được rất nhiều việc. Tôi thấy tôi đã khôn lớn.

Xem thêm: Cuộc Kháng Chiến Chống Tống Thời Lý, Cuộc Kháng Chiến Chống Quân Xâm Lược Tống

Hằng năm, từng khi tới trường tôi thường xuyên được ba người mẹ chở đến trường.nThế nhưng năm nay tôi đã tự sút xe cho trường. Ngày ngày, tôi thuộc “anh chàng” Martin vày ba khuyến mãi nhân lúc sinh nhật tôi tròn mười bố tuổi đến trường.hai niên học tập trước, tuyến đường từ nhà cho trường siêu quen lúc tôi ngồi trên dòng xe trang bị để tía chở đi học. Ngược lại niên học tập này đối với tôi, cảnh vật 2 bên đường chuyển đổi đến lạ thường. Một mình trên chiếc xe đạp điện đợi ngóng một cơn gió nhẹ hôn loáng qua đôi má với để lại cảm hứng mát mẻ của ngày nắng. Tôi yêu thích nhất mỗi lúc trời đổ mưa, được sút xe dưới các giọt nước trời, hơn thế nữa những hạt mưa hắt vào mặt. Mỗi lần như vậy tôi thấy đôi bàn chân mình săn vững chắc hơn. Trước đây ba chở, xe cộ lao cấp tốc về phía trước không có được giây phút ngắm nhìn cảnh vật. Thành phố nơi tôi ở, thành phố công nghiệp, nhịp sống rất sống động mỗi khi học viên tan học, hoặc công nhân ra về. Thời gian đó tuyến đường chíng đem vào thành phố, dòng bạn xe cộ nườm nượp, ngược xuôi. Từ bên trên cao quan sát xuống chúng ta như bạn hữu kiến vỡ vạc tổ bò loạn xạ, không còn hỗ trợ tôi e ngại như trước đó nữa. Thời hạn theo tháng ngày trôi qua, tôi thấy bản thân như đan xen nhịp sống thành phố. Không chỉ có vậy là tôi lại thấy mình đã to hơn trong xem xét lẫn hành động. Mỗi buổi sáng thức dậy, không còn để mẹ đánh thức dậy mà tự biết xuống giường tự xếp mùng mền gọn gàng, cùng phụ mẹ bữa tiệc sáng. Sau thời điểm ăn sáng tôi tự biết rửa chén chén của mình. Ngày đó, khi sẵn sàng đến lớp, tôi thường xuyên quên chính sách học tập vì sau thời điểm hoc chấm dứt tôi lên nệm ngủ ngay. Còn bây giờ, từng ngày sau khi học dứt tôi cẩn thận xem thời khóa biểu và soạn sách vở vào cặp. Đầu niên học năm nay, tôi không có gì quên tốt bị ba mẹ nhắc nhở. Những lần bằng hữu trong lớp rủ tôi đi chơi, tôi mạnh dạn từ chối, vày tôi sợ hãi bị mất bài bác hôm nay, sẽ dẫn đến không hiểu bài. Không chỉ có thế là, ba mẹ buồn, thầy cô trách mắng, tôi vẫn chiến thắng bản thân. Tôi dần nhận ra mình tất cả nhiều chuyển đổi từ biết sắp xếp giờ học, không cấp vã,cẩn thận với tất cả việc làm gồm trách nhiệm. Trong sinh hoạt từng ngày ngại có tác dụng phiền cha mẹ, anh chị. Từng ngày trôi qua tôi biết lưu ý đến người thân. Tôi biết dạy dỗ em học; biết lướt web cho các cụ nghe; và chia sẻ với phần đông người mỗi khi họ có thú vui và nỗi buồn.