TRUYỆN NGẮN CỦA THẠCH LAM

     

Thạch Lam là một trong những nhà văn danh tiếng của nền văn học vn giai đoạn 1930 - 1945. Tòa tháp của ông mang trong mình một phong biện pháp đặc biệt, biểu hiện tài năng, sở trường sáng chế nghệ thuật độc đáo.

Truyện ngắn Thạch Lam không hấp dẫn bạn đọc bởi những cụ thể xung bỗng gay cấn, mà gây xúc động fan hâm mộ bằng lối kể chuyện trung khu tình, vai trung phong sự về mọi cảnh đời, cảnh sống buổi tối tăm, tù đọng túng, tội nghiệp. Sau đây, onip.vn xin reviews đến chúng ta độc đưa 33 truyện ngắn của Thạch Lam được cửa hàng chúng tôi tổng hợp bỏ ra tiết, đúng đắn và đăng cài ngay sau đây. Mời các bạn tham khảo.

Bạn đang xem: Truyện ngắn của thạch lam

Tổng hợp câu chữ truyện ngắn trong phòng văn Thạch Lam

Duyên sốHai lần chếtMột cơn giậnMột đời ngườiNgười chúng ta trẻNgười bộ đội cũNhà mẹ LêTiếng chim kêuTiếng sáoTrở vềBắt đầuBên cơ sôngBóng tín đồ xưaBuổi sớmCái chân quèCô áo lụa hồngCô sản phẩm xénDưới láng hoàng lanĐóiĐứa conĐứa nhỏ đầu lòngGió rét đầu mùaKẻ bại trậnĐêm sáng sủa trăngNắng trong vườnCuốn sách bỏ quênHai đứa trẻNgười đầmTrong bóng buổi tối buổi chiềuNhững ngày mớiTối cha mươiTình xưaSợi tócNgười bạn cũ

Duyên số

Ăn cơm trắng xong, shop chúng tôi bắc ghế ngồi trong vườn. Anh Vân, công ty nhà, đã loay hoay pha mấy chén bát cà phê, hương thơm thơm phảng phất bốc trong ko khí im lặng.

Đã hai năm nay anh Bình và tôi new lại gặp mặt Vân.

Ba cửa hàng chúng tôi là bạn bè rất thân mật. Nhân nói về việc anh Vân new cưới vợ, mẩu truyện cứ quanh quanh quẩn về việc vk con với lập gia đình.

Bình nói:

- Tôi chỉ ước sao được một người vk tuyệt đẹp thế là đủ.

Tôi tiếp:

- Tôi cũng ước như vậy.

Vân đáp:

- người đẹp thì vẫn tốt lắm. Nhưng mà tôi thì tôi cho bài toán vợ ck chẳng qua là duyên số.

Chúng tôi phì cười:

- Anh này bây giờ thành ông thầy tướng mạo chắc! Duyên số là cái quái gì mới được chứ?

- là một trong sự bí mật không ai hiểu, mà chủ yếu tôi cũng không hiểu. Những anh hãy lặng yên để tôi kể mẩu chuyện của tôi đến mà nghe.

Nói xong, Vân điềm nhiên, nhàn hạ châm điếu thuốc hút, rồi thư thả kể như một ông cụ:

- Chắc những anh cũng rõ, trước kia, tôi cũng thơ mộng như những thanh niên khác. Tức là bình sinh chỉ ước ao được một người tuyệt cố kỉnh giai nhân, như Tây Thi chẳng hạn để sánh vai, kề gối thì mới mãn nguyện. Mà việc ấy riêng so với tôi thì lại rất có thể dễ dàng lắm, vị nhà tôi giàu, bà mẹ tôi lại chiều chuộng. Chỉ từ việc đi kiếm người rất đẹp nữa là xong. Tôi bèn đi khắp thành phố Hà Nội, trong thâm tâm tâm chổ chính giữa niệm niệm sẽ tìm kiếm được con bạn trong lý tưởng.


Một hôm trong thị trường tôi vào coi một gian hàng thêu. Cơ hội quay ra chạm mặt ngay một bà cụ công cụ bà tóc bạc bẽo phơ, với lại, đứng đằng sau... Một cô gái.

Thoạt new nhìn hai con mắt cô ta, tôi choáng váng như fan nhắp ly rượu mạnh. Nạm rồi tôi yêu cô ta ngay, yêu thương tha thiết, yêu thương say đắm, lừng khừng thế nào mà tả được. Tôi băn khoăn rõ phương diện mũi cô ta như thế nào nữa, vì mỗi lần nhìn thì lại bị đôi mắt đen huyền ảo của cô ta làm cho choáng váng. Tuy thế điều tôi có thể chắn, là cô ta khôn cùng đẹp. Ở hội chợ ra, tôi cứ theo riết cô ta cùng bà rứa về cho tận nhà, và sau thời điểm đi đi lại lại trước công ty cô ta cho mãi đến 9 giờ tối, tôi new chịu bỏ ra về.

Từ đấy, không ngày làm sao là tôi chưa đến đứng sống đầu phố xuất xắc qua bên cô ta để muốn được chạm chán mặt. Tất cả khi đứng im lặng sản phẩm nửa giờ bên dưới mưa gió, tôi vẫn kiên gan không hề phàn nàn, chỉ mong sao nhìn mặt cô ta một lần cho đỡ nhớ. Hiện thời nghĩ lại độ ấy thật gian khổ khó nhoc hơn một fan đi lính.

Tuy vậy mà ba tháng đang trôi qua, tôi vẫn chưa kiếm được cách nào nhằm tỏ mang lại cô ta hiểu được tôi yêu cô ta, cơ mà tôi cũng chưa rõ cô ta có suy nghĩ tôi không.

Trong thời gian tôi sẽ mê mải về cô đàn bà ấy, một hôm người mẹ tôi điện thoại tư vấn đến bảo:

- Anh đã mong muốn lấy vợ chưa?


- bé ấy à? khôn cùng sẳn lòng.

- gắng thì giỏi lắm. Tôi đã tìm được cho anh một khu vực rất môn đăng hộ đối, nhưng mà nhà lại giàu. Bà ráng là các bạn cũ của tôi, còn cô ta...

Tôi không để cho mẹ tôi nói hết:

- mẹ cứ để con chọn lấy, không cần gì giàu nghèo tuyệt sang trọng, miễn là fan ý hợp vai trung phong đầu với con là được rồi.

- tuy vậy anh gồm biết phương diện cô này đâu. Cô ta ngoan ngoãn, bao gồm vốn liếng, mà cũng xinh đẹp.

Tôi suy nghĩ đến dòng nhan sắc lung linh của bạn vẫn mơ tưởng, phải không thiết gì trao đổi nữa. Bà mẹ tôi cũng chiều tôi không ép, nhưng còn tiếc:

- không đám nào hơn đám này đâu, anh ạ. Nếu như anh bằng lòng thì được ngay.

Tôi đâm gắt:

........................

Hai lần chết

Dung là bé thứ bốn. Vị vậy khi thiếu phụ ra đời, ko được cha mẹ hoan nghênh lắm. Thực ra, không phải cha mẹ nàng hất hủi con, vẫn coi fan con như một chiếc phúc trời ban cho, tuy nhiên lúc bấy giờ phụ huynh nàng đang nghèo rồi. Với tía người con trước, nhì trai, một gái, phụ huynh dung đã thấy khó khăn nhọc, vất vả làm cho lụng new lo đàn con đủ ăn, cùng hai con trai được đi học. Sau Dung lại còn con bé nhỏ út nữa, bắt buộc cảnh đơn vị càng thêm bí bấn.

Khi có mặt Dung, chị em nàng do bận buôn bán, phó thác nàng cho người u già trông nom. Fan u già này ở trong nhà Dung vẫn lâu lắm, sẽ nuôi và coi ngó tất cả các bạn Dung từ dịp bé. Nhưng, do dự vì bao gồm phải thấy Dung thành lập và hoạt động trong sự lãnh đạm, cơ mà u già lấy bụng thương mến Dung chăng. U săn sóc, bế ẵm nàng, và chuyên chút đàn bà quý như nhỏ đẻ vậy, tuy Dung lúc nhỏ nhắn ốm yếu khó khăn nuôi và lại ghẻ lở dơ dáy nữa.

Cha Dung chẳng làm gì cả. Từ bỏ xưa đến lúc này vẫn thế. Dường như ông ta sinh thành lập là chỉ nhằm ngồi trong nhà cho lúc nào cũng có thể có người cùng để các ngày giỗ tết trong họ, khăn áo chỉnh tề đi nạp năng lượng cỗ cơ mà thôi. Không người nào thấy ông ta làm một bài toán gì, mà cũng không một ai nghĩ tới việc ông ta cần làm một việc gì.


Ông lúc nào cũng ngồi rung đùi lân cận cái điếu ống nhưng mà ông thay thế rất kêu, thỉnh thoảng hút một điếu, rồi lại trầm dìm như đang nghĩ ngợi một sự gì quan lại trọng. Những khi đó u già biết là ông chẳng suy nghĩ sự gì đặc trưng cả, bèn rước Dung đến mang lại ông bế. Ông giơ nhị tay ẵm Dung vào lòng, hôn hít, rồi xốc Dung lên phía trên đùi, ngoáy bụng cho nó cười, rồi lại trịnh trọng chuyển trả u già. Xong, Ông lại ngồi suy nghĩ ngợi.

Có lẽ ông nghĩ về tình cảnh bên ông, hồi còn ông cụ đi làm việc quan, rất giàu sang và hống hách suốt một vùng này. Từ lúc cụ cố kỉnh mất đi, cơ nghiệp ăn tiêu dần, cảnh nhà bởi vậy sa sút, chỉ từ cái danh không.

Cha người mẹ Dung cũng không nghĩ tới việc bắt nàng đi học như anh chị em nàng, có lẽ vì cho là lo mang lại hai người đã và đang đủ.

Dung càng phệ càng tí hon gò đi. Trong cả ngày chị em chỉ chạy tiến công khăng tiến công đáo cùng với lũ trẻ con nhà "hạ lưu" phụ thân nàng gọi thế hầu hết người túng thiếu trú ngụ ở thông thường quanh thôn chợ. đôi khi đi đâu về trông thấy, cha nàng call về, đánh mang đến mấy roi mây với cấm tự đấy không được đùa với bạn thân trẻ ấy. Hầu hết trận đòn xong, Dung lại mon men đùa với đàn trẻ, cùng thấy hình như cha chị em cũng chỉ cấm lấy lệ chứ không thiết gì đến, phụ nữ lại vững vai trung phong nhập vào đàn hạ lưu đó, suốt ngày dông dài ở xung quanh chợ.

Một đôi khi, chị em nàng kịp về cho nhà trông thấy nàng áo quần lôi thôi lếch thếch và thuộc hạ lấm, bùn, chỉ chép mồm thở nhiều năm nói:

- nhỏ này rồi sau mang đến hỏng mất thôi.

Rồi bà lại cù đi mua sắm như thường, sau khoản thời gian đã giữ lại cho ông chồng một món tiền ăn xài trong nhà, và sau khi các bạn Dung mỗi cá nhân đã nũng nịu đòi được một hào để ăn uống quà.

Dung thấy nạm cũng chẳng tị tị, vì cô bé xưa nay đối với các anh chị em cũng không thân thiện lắm. Gần như khi nàng đang nghịch thấy đói, nữ lại chạy về xin u già dĩa cơm nguội hay thức nên ăn những gì khác vậy nào u già đã và đang để phần rồi chạy dancing như một loài vật non không biết lo suy nghĩ gì.

Những sự ấy đã làm cho Dung có một cái tính yên phận và kiên nhẫn lạ lùng. Ngày vào nhà có tết nhất, các anh chị và em nữ giới được mặc xống áo mới vui chơi, còn nàng vẫn tiếp tục phải áo cũ làm lụng bên dưới bếp, Dung cũng ko ta thán hay kêu ca gì. Mà nữ giới biết kêu ca cũng không được. Các lần cô bé đã nghe thấy u già nói bà bầu nàng may cho chiếc áo, thì bà bầu nàng trả lời:


- May cho con nặc nô ấy làm gì. Để nó làm rách nát ra à?

Còn nói với thân phụ thì Dung biết là vô công hiệu, vì phụ vương nàng không đủ can đảm tự ý làm loại gì lúc nào cả.

Cuộc đời cứ đi như thế trong mẫu xó chợ cỏn con ấy. Thấm thoắt Dung vẫn mười tư tuổi, nhưng người nào cũng tưởng là hãy còn trẻ em con, nhưng mà tính tình nàng như đứa trẻ con thật. U già đã có khi đề nghị gắt lên cùng với nàng:

- hiện nay cô buộc phải đứng đắn lên một tí chứ. Nhiều tuổi rồi còn gì nữa.

Dung ngây thơ hỏi:

- Đứng đắn là núm nào cơ, u?

- Đứng đắn là đứng đắn chứ còn nỗ lực nào nữa, cô hỏi ngốc lắm. Cô không tồn tại vẻ người lớn một tí làm sao cả.

- Ừ, thì tôi không tín đồ lớn. Nhưng không người nhớn thì làm sao hở u?

U già vác quạt đánh, Dung chạy lại ôm lấy, rồi âu yếm ghé tai u già nói khẽ:

- Tôi có bạn lớn, cậu mợ cũng ko yêu hơn cơ mà.

Thế là nhì u cháu lại yên ắng không nói gì nữa.

Một hôm bà bầu Dung gửi một bà nghỉ ngơi trên tỉnh giấc về chơi. Thấy tín đồ lạ, tuyệt nhất là cách ăn mặc thị thành của bà khách. Dung cứ đứng dán mắt lên nhìn. Nhưng lạ thay, lần này Dung không thấy bà mẹ quát mắng bảo lui đi như phần lớn bận có khách khác. Nhưng mà bà khách hàng lạ cũng chú ý nhìn Dung từ trên đầu đến chân, lại thăm hỏi Dung nữa.

Sau hai bà thủ thỉ với nhau mãi. Bà mẹ Dung mời bà khách ở lại nạp năng lượng cơm, rồi thân hành tiễn bà ra ga. Bẵng được ít lâu, một hôm bà bầu Dung bửa hàng về, hotline Dung lại gần, kéo ra một gói quấn giấy mà lại bảo:

............................

Cái chân què

Cuộc đời có nhiều cái chế riễu đắng cay và âu sầu làm cho họ đột nhiên đọc cái ý nghĩa chua chát và sâu xa. Tôi vẫn kể câu chuyện dưới đây làm chứng cho việc ấy.

Tôi có một người chúng ta tên là Minh. Anh ta là một trong thiếu niên linh lợi, đảm trách và rất gồm nghị lực. đơn vị anh vốn nghèo. Cũng bởi cái nghèo ấy, nhưng từ thuở nhỏ, anh Minh đã yêu cầu chịu từng nào nỗi khổ sở, thiếu hụt thốn, không kể hồ hết nỗi bị ức hà hiếp mà những người nghèo sống thời nào thì cũng phải chịu. Do vậy, khi bự lên, Minh chỉ gồm một công ty đích: có tác dụng giàu. Anh ta vẫn thường xuyên nói cùng với tôi: "Đời bây giờ, chỉ bao gồm một sức mạnh, là đồng tiền. Giả dụ anh tất cả tiền, anh làm gì cũng được". Tôi mỉm cười không tin tưởng trả lời rằng sự đó không cứng cáp lắm, rằng tuy đồng tiền là một trong những sức dạn dĩ đáng quý thật vì chưng ai dám chê bai nó? Nhưng không phải là mục tiêu cốt yếu sinh sống đời vì đồng tiền không đem lại cho ta sự sung sướng bao giờ cả. Minh nhũn nhặn vai, đến tôi là 1 trong anh thi sĩ viển vông, chỉ biết mơ màng hão mà lại không biết đến những sự thiết thực khác cần hơn nữa.

Nhưng anh Minh trong khi bị cái rủi ro nó ám ảnh. Những công việc anh hăng hái làm số đông bị thua cả. Mọi lúc anh tưởng được thành công, tưởng sẽ cụ trong tay được món tiền, thì lại là những lúc anh sắp đến được tin công việc hỏng. Cái rủi ro ấy khiến cho anh trở nên một fan tấm tức, cùng ngày càng đồng tiền lại càng là loại ám hình ảnh độc tuyệt nhất của trí óc anh, cho tới một ngày cái rủi ro lớn lên nữa cho làm anh khổ sở.


Hôm ấy, anh ta đương đi vào phố thì bị một cái ô tô tự nhiên và thoải mái bỏ đường nhảy lên hè cán phải. Minh chỉ kịp thoáng nghĩ đến dòng sự rủi ro ấy nữa, rồi anh ta đau quá ngất đi.

Xem thêm: Mẫu Giấy Bổ Nhiệm Kế Toán 2022, Quyết Định Bổ Nhiệm Kế Toán

Khi tỉnh giấc dậy, Minh thấy bản thân nằm trên một chiếc giường trong công ty thương. Anh chỉ mang máng nhớ lại ngoài ra sau tai nạn, họ tất cả mang anh lên bàn mổ, vì hiện nay anh thoáng ngửi thấy mùi hương thuốc mê. Dẫu vậy rồi sau Minh mê đi lần khần gì nữa.

Anh khe khẽ cử rượu cồn chân tay, thì biết chân bên phải như bị cơ liệt. Bỗng dưng nghĩ đến sự cưa chân, Minh toát các giọt mồ hôi trán, quả tim đập mạnh.

Vừa dịp ấy, một fan khán hộ lao vào phòng, tay gắng một chai thuốc. Chiếc câu Minh mong mỏi hỏi bạn này, không ra khỏi được mồm anh ta. Minh sợ hãi sự thực, sợ dòng đã rồi, không khi nào chữa được... Dẫu vậy anh ý muốn biết.

Người khán hộ đặt chai dung dịch lên bàn, nói vơi Minh:

- Cứ nhị giờ ông lại uống một thìa. Đây là thuốc cố máu.

Minh hỏi lảng:

- Tôi ngất đi tất cả lâu không, ông?

- lúc mang vào đây thì ông mê man đo đắn gì cả. Có những lúc lên bàn mổ thì ông khá tỉnh lại một chút. Nhưng mà lại bị tấn công thuốc mê ngay. Minh hồi hộp chuyển lưỡi liếm song môi thô ráo, ngắc ngứ hỏi:

- Thế... Thế... Phẫu thuật có... Lâu không?

Thầy khán hộ chưa hẳn là người biết vai trung phong lý. Thầy ta xứng đáng lẽ đề xuất trông thấy hai con mắt của Minh sáng sủa lên, và dòng vẻ lo lắng của Minh chỉ ra trên đường nét mặt. Thầy ta trả lời:

........................

Cuốn sách vứt quên

Thành tải trên sảnh ga, nhàn nhã và lơ đãng. Gió mạnh khỏe dán chặt xống áo vào bạn chàng, khiến cái rét thêm thấm thía và độ ẩm ướt. Tuy trời ko mưa, cơ mà Thành tương tự thấy trong thâm tâm mưa bụi, bi hùng rầu và chán nản, một mối bi đát không sâu sắc, nhưng êm êm làm tê liệt cả trung tâm hồn.

Chàng không thích nhớ lại, ngoài ra muốn để quên đi cùng với nỗi bế tắc ấy. Câu trả lời của ông Xuân, nhà xuất bản, vẫn đề cập lại bên tai Thành một nhịp trầm và cực nhọc chịu:

- Sách của ông ko được ai hoan nghênh cả.

Thành mím môi lại, duy trì vẻ từ bỏ nhiên, điềm đạm như tín đồ đã thường nghĩ đến điều ấy rồi. Quý ông để tay lên bản thảo cuốn "Mơ xưa", vuốt cong đầu giấy lại, không trả lời. Ông Xuân nói tiếp:

- thiệt vậy. Nhị nghìn cuốn "Người bạn" in ra mà hiện thời chưa bán được hai trăm. ấy là không đề cập gửi đi biếu những báo đã hết non dăm chục rồi. Tôi không in ra cuốn sách làm sao khó bán như thế.

Ông chép miệng nhìn Thành, có ý bảo chàng hiểu rõ rằng cái vốn hai trăm bạc đãi ông ném ra chưa thâu được hết. Tuy vậy, Thành cứ cố; quý ông run run tay cầm phiên bản thảo cuốn "Mơ xưa" lên; xốc lại hai đầu định sắp sửa bỏ vô cặp, khẽ hỏi:

- cố còn cuốn này, ông...

Câu trả lời đón trước mang lại ngay, quả quyết không tồn tại gì lay chuyển nổi:

- ồ, ông còn định xuất phiên bản quyển này nữa xuất xắc sao? Tôi xin chịu, ông có các vàng tôi cũng không đủ can đảm in ra nữa.

Thành không hiểu biết nhiều tại sao cánh mày râu lại mỉm cười cợt tuy đàn ông không muốn. Bao gồm chàng cũng khó khăn mà phân tích được cái chân thành và ý nghĩa của dòng cười đó. Chàng thế mũ cùng với cặp, đứng dậy, nắm bộ bàn tay mềm cùng uể oải của ông nhà rồi đi ra.

Đến kế bên đường, giờ đây Thành mới nhận thấy nỗi thuyệt vọng của mình, với để nó tràn vào cả trọng tâm hồn, không phòng cự. Chàng tất cả cái xúc cảm bị hụt chân chết ngập trong mối bi hùng và thấy một nỗi thương ngấm thía vô hạn cho thiết yếu mình.

Trong rất nhiều đêm không ngủ ở trong nhà quê, chàng vẫn tơ tưởng một sự thành công rực rỡ tỏa nắng xứng đáng với tài năng. Hầu hết lúc đó, Thành vui mừng như nhấp chén rượu táo tợn mà tương đối men làm cho say sưa dần dần. Nam giới tưởng sách của quý ông đã được người đời hoan nghênh sức nóng liệt, các báo đua nhau tán thưởng, và bán chạy hết ngay vào thời điểm tháng xuất bản. Ông Xuân đã để một tập bạc trên bàn, tiếp chàng nhiệt tình và nói nịnh:


- Sách của ông hút khách quá. Thật, tôi chưa từng thấy nhà văn làm sao được hoan nghênh như ông.

Thành sẽ cười lịch sự và trang nhã và bí mật đáo, dấn lời khen ấy như một tín đồ không suy xét sự nhỏ mọn về danh vọng ấy. Chàng sẽ đưa trình cuốn "Mơ xưa", sẽ được ông Xuân trân trọng đỡ lấy cùng vui vẻ nhấn xuất bạn dạng ngay.

Nhưng sự thực... Môi Thành đang nhếch hơi chua chát, và quý ông tự hỏi ngần ngừ có buộc phải chế chế giễu mình không. Quý ông không suy nghĩ đến đi dạo trong hà nội thủ đô nữa, thuê ngay lập tức xe ra ga lấy vé. Thành ước ao rời vứt ngay loại tỉnh lạnh nhạt này, hy vọng lại thấy căn nhà nhỏ ấm cúng của chàng, cái bàn viết bao gồm bóng cây trong vườn lung lay bên trên mặt, mỗi khi tia nắng chiếu ngang.

Thành ngửng nhìn đồng hồ: bố giờ... Chuyến tàu dễ dàng không khi nào đến chắc! Con đường tàu về Nam song song thẳng tắp dưới trời u ám, như làm xa vắng rộng rãi thêm nỗi buồn. Toàn bộ những mong ước tha thiết của tuổi trẻ, của trung tâm hồn nghệ sĩ, mọi mộng đẹp xây lên trong những khi say văn, tất cả đều theo gió lạnh lẽo tan dần. Trung tâm hồn Thành hiếm hoi như một cánh đồng thấp mà lúa đã gặt rồi.

Khi tàu đến, chàng chỉ còn là một kẻ tuyệt vọng và chán nản bước lên xe. Quý ông đi xuống hạng ba, open toa bước vào. Thành thoải mái và dễ chịu khi thấy trong toa vắng không có ai, xung quanh một bạn gác tàu ngồi thu hình vào một xó, không bi lụy ngửng lên trong những khi chàng đi qua. Thành cũng gieo bản thân trên cái ghế, kéo phần cổ áo lên đậy gáy - cái lạnh thấm thía quá! - rồi im yên làm cho tiếng rầm rộ của chuyến tàu ru mình.

................................

Hai đứa trẻ

Tiếng trống thu không<1> trên cái chợ của huyện nhỏ; từng giờ đồng hồ một vang xa để call buổi chiều. Châu âu đỏ rực như lửa cháy và số đông đám mây ánh hồng như hòn than sắp tới tàn. Hàng tre làng mạc trước mặt black lại và giảm hình rơ rệt bên trên nền trời.

Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoại trừ đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào. Trong shop hơi tối, muỗi đã ban đầu vo ve. Liên ngồi lặng lặng bên mấy trái thuốc đánh đen; đôi mắt chị bóng về tối ngập đầy dần với cái bi ai của buổi chiều quê ngấm thía vào trung ương hồn thơ ngây của chị: Liên thiếu hiểu biết nhiều sao, mà lại chị thấy lòng ảm đạm man mác trước cái giờ tương khắc của ngày tàn.

- Em thắp đèn lên chị Liên nhé?

Nghe giờ An, Liên vùng dậy trả lời:

- Hẵng rảnh rỗi một lát nữa cũng được. Em ra ngồi đây với chị kẻo vào muỗi.

An vứt bao diêm xuống bàn cùng chị ra ngoài chỏng ngồi; dòng chỏng nan lún xuống cùng kêu cót két.

- cái chỏng này sắp đến gãy rồi chị nhỉ?

- Ừ nhằm rồi chị bảo mẹ mua mẫu khác cố vào.

Hai người mẹ gượng dịu ngồi yên nhìn ra phố. Những nhà sẽ lên đèn cả rồi, đèn treo vào nhà bác bỏ phở Mĩ, đèn Hoa Kì leo heo trong bên ông Cửu, cùng đèn dây sáng xanh trong hiệu khách...

Những nguồn tia nắng đều chiếu ra phía bên ngoài phố khiến cho cát lung linh từng chỗ và đường gập ghềnh thêm vày những hònđá bé dại một bên sáng một bên tối.

Chợ họp thân phố văn từ lâu. Tín đồ về hết với tiếng ầm ĩ cũng mất. Trên đất chỉ còn rác rưởi, vỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn và buồn chán mía. Một hương thơm âm ẩm bốc lên, hơi nóng của ban ngày lẫn mùi cát bụi rất gần gũi quá, khiến cho chị em shop là mùi riêng của đất, của quê nhà này. Một vài ba người bán hàng về muộn đã thu xếp hàng hóa, đ̣n gánh sẽ xỏ sẵn vào quang quẻ rồi, họ còn đứng thủ thỉ với nhau ít câu nữa.

Mấy đứa trẻ con nhà nghèo ở ven chợ cúi lom rom trên phương diện đất vận động tìm tòi. Bọn chúng nhặt nhạnh thanh nứa, thanh tre, hay bất cứ cái gì rất có thể dùng được của các người bán hàng để lại, Liên trông thấy động lòng yêu thương nhưng chủ yếu chị cũng không có tiền nhằm mà cho việc đó nó.

Trời chạng vạng tối, hiện giờ chị em Liên bắt đầu thấy thằng cu nhỏ nhắn xách điếu đóm cùng khiêng hai cái ghế trên sườn lưng ở trong ngơ đi ra; chị Tí, chị em nó, theo sau, đội cái chỏng bên trên đầu và tay mang lừng chừng bao nhiêu là trang bị đạc: tất cả cái cửa hàng của chị.

- Sao bây giờ chị dọn sản phẩm muộn thế?

Chị Tí để chỏng xuống đất, bày biện các bát hấp thụ nước mãi rồi mới chép miệng trả lời Liên:

- Ối chao, mau chóng với muộn nhưng có thấm thía gì.

Ngày, chị đi tìm cua bắt tép; tối đến chị new dọn mẫu hàng nước này dưới nơi bắt đầu cây bàng, cạnh bên cái mốc gạch. Để bán ra cho ai? Mấy tín đồ phu gạo xuất xắc phu xe, thỉnh thoảng tất cả mấy chú bộ đội lệ<2> trong thị trấn hay người nhà thầy thừa<3> đi điện thoại tư vấn chân tổ tôm, bay bổng vào sản phẩm chị uống chén ăn cơm nước chè tươi và hút điếu thuốc lào. Chị Tí chả tìm được bao nhiêu, nhưng chiều như thế nào chị cũng dọn hàng, trường đoản cú chập tối cho tới đêm.

Chị kê ngừng chỏng ghế, dịch ngọn đèn Hoa Kì lại để ngồi têm trầu, còn thằng cu thì loay hoay team lửa để nấu nồi nước chè. Hiện giờ chị new ngẩng lên nói chuyện với Liên:


- Còn cô không dọn mặt hàng à?

Liên lag mình, kêu khẽ: bị tiêu diệt chửa! Rồi vực dậy giục em:

- Vào đóng siêu thị thôi, không bà bầu mắng chết.

An đáp:

- hôm nay chưa chắc người mẹ có ra không, chị ạ. Bà bầu còn bận có tác dụng gạo cơ mà.

Ngày nào, cứ chập tối, bà mẹ Liên tạt ra thăm mặt hàng một lần, và bà dặn hễ cứ trống thu ko là đề nghị đóng siêu thị lại. Rứa mà Liên mải ngồi chú ý phố quên mất! bây giờ Liên tất tả vào thắp đèn, xếp những quả<4> sơn đen lại, trong những lúc An đi kiếm then để cài cửa cho cứng cáp chắn. Cái siêu thị hai bà bầu trông coi - là một shop tạp hóa nhỏ xíu, bà bầu Liên dọn ngay từ khi cả nhà bỏ hà nội thủ đô về quê ở, vày thầy Liên mất việc. Một gian hàng nhỏ bé thuê lại của bà lão móm phòng ra bởi một tấm phên nứa dán giấy nhật trình<5>. Mẹ Liên giao đến Liên canh gác - bà còn bận làm cho hàng xáo<6> - và buổi tối thì hai bà bầu cùng ngủ trên đây để trông hàng.

Liên đếm lại đầy đủ phong dung dịch lào, xếp vào hòm những bánh xà chống còn lại, vừa nhâm nhẩm tính tiền hàng. Bây giờ ngày phiên mà phân phối cũng chẳng ăn nhằm gì.

- có phải buổi trưa em bán ra cho bà Lực nhị bánh xà phòng không?

An ngẫm nghĩ rồi đáp:

- Vâng, bà ta sở hữu hai bánh, còn cụ bỏ ra lấy chịu nửa bánh nữa.

Liên với cái bàn tính để cùng số tiền. Nhưng lại trong hàng nóng với muỗi quá, chị ngần ngại rồi xếp hết cả chi phí vào tráp bên cạnh nữa:

- Thôi, để mai tính một thể.

An chú ý chị, chỉ đợi lúc ấy. Hai bà bầu cùng vội hy vọng đóng shop để lại ra ngoài kia, ngồi trên chỏng ngắm nhìn phong cảnh ngoài phố. Liên khóa cấp tráp tiền với

một chiếc chìa khóa chị treo vào cái dây xà tích bạc<7> làm việc thắt lưng, chiếc xà tích và mẫu khóa chị quý mến với hãnh diện, vì chưng nó trầm trồ chị là người con gái lớn cùng đảm đang.

..........................

Xem thêm: Sang Kien Kinh Nghiem Tin7, Sáng Kiến Kinh Nghiệm Tin Học 7

Tất cả câu chữ truyện ngắn trên đây đều phải có trong tệp tin tải, mời các bạn onip.vn Truyện ngắn phái nam Cao để xem bỏ ra tiết.